Chủ Nhật, 23 tháng 5, 2010

Phượng hồng

Phượng hồng

Sân trường vắng
một mình em
ngồi nhìn những cánh phượng hồng
rưng rưng !
phượng rưng rưng
những cánh hồng
em rưng rưng
những giọt buồn ướt mi !
phượng rơi
đỏ những mùa thi
buồn lên mắt đỏ
từ ly bùi ngùi !
em nghe
trong tiếng phượng rơi
tiếng thầy cô...tiếng bạn bè...
rơi... rơi !

cuối lớp 11
đinhlộc

Thứ Ba, 6 tháng 4, 2010

Trong nhật kí ngay xưa

09070730
Mưa,mưa...và mưa.Chung quanh ta chỉ một màu mưa trắng xóa vây bọc.Mưa gõ nhịp những cung bậc dặt dìu lặng lẽ-những ngôn từ buồn tênh muôn thuở của mưa.....Mưa làm cơn đau đầu trong ta chiều nay dịu lại- bỗng dưng ta thích lang thang dưới mưa ghê đi ! Ý định xuồng rủ BN đội mưa đi chơi làm ta thấy vui vui -Còn gì thú vị hơn khi được đứng nhìn mặt sông dưới cơn mưa tầm tã-Ta hình dung những con thuyền tội nghiệp ẩn hiện dưới màng mưa dày
đặc,những khóm lục bình lập lờ bập bềnh trên sóng nước tội tình...những hàng cây rũ rượi,run rẩy..Hai con nhóc sẽ lang thang...sẽ say sưa ngắm nhìn mưa rơi trên những mái rêu cổ kính, để cùng hình dung sau cơn mưa- những mái ngói âm dương phủ dày rêu xanh ấy -sẽ đổi màu rêu mới, nhung mịn-xanh non tuyệt đẹp ! ...Nhưng tất cả cũng chỉ là... mộng tưởng .Chuyện nhỏ vậy thôi mà ta dễ chi thực hiện được ? ta chỉ biết ngồi đây ngắm mưa ,thả tâm hồn đi hoang gặm nhấm một nỗi bất bình .Bạn bè ta ,đứa nào cũng được tự do đi chơi,đi học thêm ,làm chi tùy thích...ba mẹ tụi nó hình như cóc thèm quan tâm ? Còn ta -đi ra khỏi nhà một bước là phải báo cáo lí do-thời gian đi-về ...phải được cho phép...như đi dang mưa thì...còn lâu mới được mẹ ,ba ...gật đầu.Tan trường ,ta là con bé ưa về sau cùng,thẩn tha một chút trong sân trường vắng tanh cùng với nhỏ bạn thân thích ghê lắm,để rồi về nhà trễ bị ba bố tưng bừng,khóc bụp mắt chớ răng !
Bởi vậy nhiều cuộc vui của lớp -ta không tham gia.Bạn bè có tên không hiểu lại cho ta là con nhỏ lập dị,không hòa đồng tập thể ...ta buồn không nói hết. Vậy đó mà XB- nhỏ bạn cùng lớp bảo : "L là người hạnh phúc nhất đời-luôn được ba mẹ quan tâm lo lắng-bạn bè-con trai,con gái-đứa nào cũng mến,cũng thích chơi với L...lạ kì ! Còn B,như một đứa con hoang-đi sớm về trưa chi cũng không ai la rầy,làm chi cũng mặc xác..." Nghe B nói,ta tròn mắt ngạc nhiên-Thật sao ? ta lại cứ tưởng mình là con bé bất hạnh nhất đời vì mất tự do...ai ngờ cái bất hạnh của ta lại là cái hạnh phúc mà XB hằng mong ước ! Ta bỗng ngậm ngùi thương bạn- ta cứ tưởng được tự do là khoái lắm chứ. Ừ mờ sao ta lại không biết ba mẹ thương ta mới quan tâm triệt để như vậy, nhưng...xin ba mẹ nhẹ nhàng hơn một chút thì ...tuyệt quá ! Như bây chừ đây,ngồi bó gối ngắm mưa ta muốn rong chơi...Trốn đi, eo ơi,về sẽ bị đòn nát...đít ! Xin phép cũng bị la .Thôi thì cứ ngồi đây mơ mộng .Mưa mùa hè bỗng thấm đẫm trong ta những nỗi niềm lạ lẫm...


Hè đệ tam
đinhlộc

Thứ Bảy, 3 tháng 4, 2010

Góc nhạc trẻ

Ca khúc
LêCátTrọngLý

(*tắt nhạc nền !)

Thứ Bảy, 27 tháng 3, 2010

Trong nhật kí ngày xưa .

Hè đệ tam

01070730
Buổi chiều-rồi cũng qua đi như mọi buổi chiều-ngày tháng hạ vẫn mênh mông buồn .Và ta-vẫn ngồi đây-bên khung cửa sổ nầy-nhặt từng chiếc lá vàng tình cờ rơi trên bàn học.Chiều nay lá rơi thật nhiều-những chiếc lá phượng vàng màu nhớ nhung rơi đầy mặt đất-đầy bàn học -và vương vương lên tóc rối muộn phiền.Ơi,ta yêu ghê những chiếc lá bé tí teo-dễ thương và tội tình hơn nước mắt.Chiếc lá-như một đời người-xanh tươi-vàng úa-rồi lìa cành-theo gió cuốn đi-rồi mục nát tan vào cát bụi.Nhìn những cơn mưa lá bỗng dưng ta buồn-một nỗi tiếc nuối vô bờ làm cay cay đôi mắt.Tuổi ngọc rớt rơi theo thời gian-ngày đó ta đâu biết gì...để bây chừ nhìn lại,bây chừ biết nhận thức được cái đẹp của tuổi thơ,thì hình như ta đã bắt đầu làm người lớn ? bắt đầu những bước chân lang thang vào vùng suy tư trước mặt ? tự bao giờ cánh cửa thời gian đã khép lại phía sau ta-khép lại một thời bé dại-khép lại một thiên đường !
...Để rồi một sớm mai nào ta thức giấc,chợt bàng hoàng vì giấc mơ tan...ơ hay ! công chúa ngủ trong rừng đang thẩn thờ nhìn vào chiếc gương xinh xắn trên bàn học-cô bé tóc ngắn và cái mím môi lì lợm,đôi mắt tròn xoe bướng bỉnh đâu rồi ? Trong gương-là một cô nhỏ với mái tóc dài đen nhánh-đôi mắt xanh veo đang mở to như lạ lẫm với chính mình ! đôi má đỏ au...có lẽ cô nhỏ đang giận dữ vì chàng hoàng tử trong mơ làm cô giật mình tỉnh giấc ? hay cô giận mình - mắt sao bỗng long lanh như có điều gì bí ẩn ? tóc sao vội dài không báo trước ?..."Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay-tuổi nào mơ kết mây trong sương mù..."
Rồi cũng ngậm ngùi-như-chiếc-lá-bay-thôi !

đinhlộc

Thứ Ba, 16 tháng 3, 2010

Em-mười sáu tuổi

Em-mười
sáu tuổi

Em mười sáu
tóc không còn ngắn nữa
những sợi mềm
đã thả xuống ngang lưng
đủ vừa bay
tóc lộng áo sân trường
em nghiêng nón,
chợt thấy mình duyên dáng !

Mười sáu tuổi ,
tưởng không còn bé dại
tưởng không còn ngơ ngác mắt nai tơ
một thoáng
vương những lúc học bài
em đã biết nhớ thương người,
có phải ?

Rồi quên mất !
cũng chỉ là sương khói,
là hình như em lớn
vậy thôi mà !
xin cho em
còn mãi tuổi ngọc ngà
dù cho tóc
có chảy thành con suối !

lớp10
dinhloc

Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2010

Thơ Đinh thị Thọ

Nhà mẹ
ngày xưa

Xa xa là bờ biển
Em đứng tựa bờ ao
Cạnh gốc dừa xanh ngắt
Gió thổi rì rào-cây cỏ xôn xao !

lớp 10
đinhthịthọ

(thủ bút của nhỏ Thọ
đề sau tấm ảnh-ảnh bên !)

Thứ Bảy, 20 tháng 2, 2010

Em-với mùa xuân

Em-với
mùa xuân

Và em
mặc áo lụa hồng
thả bay sợi tóc
phiêu bồng nơi nao
mỗi mùa xuân
một sắc màu
sâu trong mắt biếc
chút sầu mênh mông
nhớ se sắt
gió tàn đông !
em-con dế nhỏ
mơ mòng đợi trăng .


lớp 12
đinhlộc