Em thôi đi học
và ngày tháng
bỗng bơ vơ
thả bay theo gió
tình thơ một đời
5/1975
Em không còn làm thơ
từ giả những ước mơ
những dòng thơm mực tím
ơi buồn đến ngẩn ngơ !
5/1975
Đinhlộc
Bỗng dưng ta buồn buồn khi chợt nhớ đến 2 câu lục bát của ông Hoài Khanh "Ta ngồi lại bên cầu thương dĩ vãng-Nghe trong hồn cây cỏ mọc hoang vu".Nhà thơ có tâm sự nên mới viết những câu thơ buồn như thế,ta là nhóc mới lớp 11 mà cũng biết buồn rồi ư ? buồn chi mới được chứ ! Ta bật cười và lên giọng ngâm ư ử hai câu thơ làm con nhỏ BN lại ôm bụng cười...
Lại qua cầu.Lại đứng vịn vai cầu nghe gió thổi. Đúng giờ tan học.Ta ngẩn người nhìn theo những con bé áo trắng qua cầu.Đẹp thật ! Ta buộc miệng và quên mất tiêu mình cũng dân tóc dài áo trắng ! Trời se lạnh nhưng có nắng hanh vàng,nắng bên sông càng đẹp.Bỗng dưng ta muốn...đi qua ,đi lại trên cầu vài lần...ngắm nắng ! BN bằng lòng.Lần thứ nhất đi qua.Lần thứ hai đi lại...Lần thứ tư-mới đến 1/3 cầu-cơn gió nào thật mạnh thổi bay chiếc nón trên tay ta xuống cầu.Ngẩn ngơ,thản thốt,ta mở to đôi mắt nhìn theo chiếc nón dấu yêu đang bị dòng nước cuốn đi.Những vần thơ màu mực tím ghi trên nón chấp chới,nhạt nhòa...rồi chiếc nón lật úp trôi nhanh theo gió...Ta đứng thẩn thờ nhìn theo chiếc nón với giọt nước mắt nào đang mọng trên mi.Gió làm rơi giọt buồn .Và ta không khóc ! BN choàng tay qua vai ta chia sẻ.Hai đứa đứng trên cầu nhìn theo ...mãi cho đến khi chấm trắng của chiếc nón biến tan vào trời nước chập chùng. Ta trở về nghe gió trên cầu hiu hắt quá !
Chiếc cầu,dòng sông ! Cho ta gởi chiếc nón lá học trò và những vần thơ mực tím .Không biết dòng nước mang nón ta về đâu ? Mười năm ,hai mươi năm sau khi có dịp qua cầu (dù có phải,hay không phải là cầu Cẩm Nam) chắc ta cũng sẽ mãi ngậm ngùi thương chiếc nón ngày xưa-chiếc nón của một thời mộng mơ áo trắng ! 
02307019740
ật hạnh phúc biết bao !
g t.y chỉ có một (đại loại là như thế !)...-Nhưng tại sao không là người yêu hoài mà cứ phải tiến đến vợ chồng chi cho hết dễ thương chứ ?...
Cuội ơi !