Thứ Năm, 28 tháng 1, 2010

Chiều đi học về

Chiều đi học về

Chiều buông
liễu rũ ven đường
mưa rơi ngập mắt
mây vương ngập hồn
em về
con dốc hoàng hôn
cổng trường khép kín
cây buồn đứng yên
cỏ hờn ngủ
giấc cô miên
thương yêu xa lắm
muộn phiền đôi tay
gội sầu
trên ngọn tóc bay
tháng ngày
là những chuỗi dài
buồn tênh !

lớp 12
đinhlộc

Thứ Tư, 20 tháng 1, 2010

Mê khúc

Mê khúc
(Buổi chiều cái đầu hành
hạ muốn khóc !)

Trong đầu ta
có muôn ngàn tiếng động
tiếng u buồn nào
rên xiết không nguôi
ta ôm đầu
và mím chặt đôi môi
cơn đau vỡ
cho địa cầu đảo lộn...
**
Ta ngước mắt
sao mọi người nghiêng ngã ?
ta không say
sao chếch choáng hồn đau ?
óc xôn xao
cho trời đất lộn nhào...
cơn lốc đỏ
đưa ta vào mê sảng !

lớp 11
đinhlộc

Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2010

Cũng sân trường ấy (tt)

Cũng sân
trường ấy (tt)

...Lớp12C2- chúng tôi học Triết và cả Việt Văn nữa. Thầy Ngô Sửu cho chúng tôi tìm về với cội nguồn Lão giáo,Khổng giáo,Phật giáo...Với giọng giảng bài "mê hoặc" thầy đã đưa tâm hồn chúng tôi bềnh bồng theo "giấc mơ Trang Tử".( chắc không ít chàng trai lớp tôi đã ...mơ hoá bướm...?!)
Thầy Phạm Phú Lợi với môn Tâm Lí học lại gọi chúng tôi về với cuộc sống hiện thực muôn màu muôn vẻ...Chúng tôi như thấy mình khôn lớn hơn-Nhất là các đấng con trai-tên nào cũng làm ra vẻ "ta đây có một trời suy tư". Và "những triết gia ấy" bắt đầu bỏ học đi lang thang-để làm chi ? có trời mới biết !...Con gái chúng tôi mơ mộng nhiều hơn.
Đã có những linh hồn mọc cánh tìm nhau trong sân trường(!)
Đã có "kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi" ! (chị Hương,chị Tỵ).
Tôi ư ? Tôi vẫn còn bình yên lắm ! Tôi ngưỡng vọng tình yêu, nhưng tôi chưa biết yêu người-có lẽ lòng tôi còn bận yêu nhiều thứ quá ? Một chút buồn trong mắt,một chút xôn xao trong hồn-với tôi-chưa đủ gọi tình yêu-mà chỉ để tôi tiếp tục những vần thơ :
Tình người như khói sương bay
Vừa cho ta chút mắt cay ưu phiền !
'Chút hư không" lớp 9, "chút heo may" lớp 10, "chút bâng khuâng" lớp 11,đã hoá thành "chút ưu phiền" lớp 12 cho mắt tôi cay. Chừng đó thôi mà đã nghe vô vàn tiếc nuối ! Ơi tuổi thơ của chúng ta-ơi quê hương đẹp nhất của một đời người- "nơi hoang đường xưa cửa đã khép ngăn em về".(PD)
Lớp 12-năm học cuối cấp,chưa xa mà đã nghe quá chừng lưu luyến ! phải chăng sự lưu luyến ấy là một tín hiệu dự báo diệu kì ?
Năm học chưa kết thúc đã xảy ra biến cố lịch sử năm 1975.
Lớp chúng tôi,thầy Đỗ Trọng Hồi không còn dạy và hướng dẫn nữa,thầy đi xa ! Thầy Ngô Sửu nhận trách nhiệm hướng dẫn 12C2 chúng tôi những tháng ngày còn lại...
Lớp học đã có những chỗ ngồi bỏ trống ! bạn bè tôi một vài đứa phải bỏ học vì biến động gia đình trong thời điểm ấy !!!
Mùa thi về buồn không nói hết !...
Chúng tôi từ giả ngôi trường,từ giả những mộng mơ một thời môi hồng mắt sáng:
Em không còn làm thơ
Từ giả những ước mơ
Những dòng thơm mực tím
Ơi buồn đến ngẩn ngơ !
Buổi học sau cùng,bên gốc phượng già,tôi đã bật khóc khi viết những câu thơ như một lời thầm thỉ với sân trường:
Ta thôi đi học
Ta thôi làm thơ
Và ngày tháng bỗng bơ vơ
Thả bay theo gió tình thơ một đời !
Ơi tình thơ,ơi lớp học thần linh và thầy cô,bạn bè dấu mến ! Xin vẫy tay và xin khép lại trong tôi một quảng đời !
**
Bay đi-qua đi những ngày,những tháng-những kỉ niệm xưa bỗng trở về choáng ngợp hồn tôi ...
Sân trường ấy-các anh,các chị đã một thuở làm thơ.
Sân trường ấy-chúng tôi cũng đã một thời mộng mơ !
Bất hạnh thay cho những ai không có được một ngôi trường để mang theo trong suốt cuộc đời mình !



20/11/1992
(cho 40 năm thành lập trường TQC-HA)
đinhlộc

Thứ Sáu, 8 tháng 1, 2010

Tương tư chiều


Tương tư chiều

Chiều xuống sân trường rợp bóng cây
con đường tan học lá me bay
em về gió nhẹ vờn quanh tóc
áo trắng ngoan hiền như phiến mây!

Những bước chân non rộn phố phường
ta nhìn hoa nắng thấy tơ vương
bóng em hư ảo mờ sương khói
cho mắt học trò ta nhớ thương !

Những buổi chiều vàng như hôm nay
theo dấu chân hồng ta đắm say
gió đùa tóc lộng -hồn ta mộng !
ta đã mơ rồi -em có hay ?

lớp 10
đinhlộc

Thứ Ba, 5 tháng 1, 2010

thơ chung của Lộc-Thọ

Không tên

Ta như mây trời
trôi lang thang
Mơ ước về nơi xa
ngút ngàn
Ngày tháng xanh xao
muộn phiền tóc rối
ôm một khối sầu
ta mãi đi hoang !
**
Ta trả cho người
thành phố đìu hiu
từng chuyến mưa qua
buổi sáng-buổi chiều
con dốc xuôi trường
hàng cây tình tự
ta-vẫn muôn đời
đi tìm thương yêu !

đinhlộcthọ

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2010

Thơ khai bút


Giao thừa
(khai bút 73)

Mùa đông tàn
trên vùng tóc tiên
và em qua đó dáng ngoan hiền
áo lụa vàng mơ trong nắng mới
cỏ hồng say ngủ giấc cô miên .
**
Nghe gió mùa sang trong lá cây
xuân nồng vỡ nụ ngất ngây say
em về xây mộng vàng công chúa
một chút hồn vui nhẹ thoáng bay !

lớp 10
đinh lộc

Thứ Tư, 23 tháng 12, 2009

Góc nhạc GIÁNG SINH

(*Tắt nhạc nền !)

Crosby-Like Christmas

Jingle Belle

Nguồn gốc của bài hát Silent Night
"Silent night" đã được dịch thành hàng trăm thứ tiếng và được cất lên hàng triệu triệu lần vào những dịp cuối năm.
Bài hát này vang vọng từ những ngôi nhà thờ nhỏ bé ở Andes cho đến những thánh đường hoành tráng ở Antwerp hay La Mã. Ít ai biết được “Sile34nt Night” lôi cuốn bao người có một nguồn gốc kỳ lạ...
Câu chuyện bắt đầu từ 11-12-1792, tại Salzburg, Áo. Cậu bé Joseph Mohr sinh ra trong gia đình một thợ đan nghèo, cha bỏ đi. Đến ở với bà ngoại nghèo khổ túng thiếu, mỗi khi đói rét, Joseph thường lang thang đâu đó để quên đi. Chính những lần cuốc bộ đó đã làm thay đổi cuộc đời cậu và cả cách thức chào đón Noel trên thế giới.
Một lần, Joseph ghé vào một nhà thờ trong làng và gặp ông Johann Hiernle, người chỉ huy dàn hợp xướng. Joseph bắt đầu tham gia sinh hoạt cộng đồng. Nhận thấy tài năng thơ ca, âm nhạc của Joseph, khi cậu đủ tuổi, Hiernle cho cậu vào học tại một trường ngữ văn nổi tiếng tại Kremsmnster. Rồi Joseph tốt nghiệp trường dòng, được phong linh mục khi vừa 23 tuổi. Về một nhà thờ ở miền núi xinh đẹp, Joseph sáng tác rất nhiều bài thơ. Xúc cảm từ một mùa Noel tuyết trắng phủ không khí yên ắng của đất trời trong một buổi sáng nọ,
Joseph ngồi xuống chiếc bàn gỗ và viết một mạch bài thơ ngắn mang tên “Stille Nacht! Heilige Nacht!” (tiếng Anh có nghĩa là “Silent Night! Holy Night!”; tạm dịch “Đêm thinh không! Đêm linh thiêng!).
Rồi Joseph chuyển đến nhà thờ Thánh Nicholas. Đêm trước Noel 1818, cây đàn dương cầm bị hỏng. Không thể để ngày Noel thiếu lễ nhạc, cha Joseph nảy ra ý định cho ca đoàn hát cùng với tiếng đệm guitar. Thời gian cấp bách, ông nhớ lại bài thơ ngắn “Stille Nacht! Heilige Nacht!” và đề nghị Franz Gruber (người chơi đàn cho nhà thờ) lo phần nhạc, Joseph đệm guitar và hát giọng nam cao, Franz hát giọng trầm và cứ sau mỗi đoạn thì ca đoàn của nhà thờ sẽ hòa chung phần điệp khúc. Vào gần nửa đêm, giáo dân trong vùng tưởng như thường lệ người chơi đàn đại phong cầm tấu lên những bài ca mừng Noel hùng tráng... Nhưng không, chỉ nghe thánh thót luyến láy tiếng đàn guitar nhẹ nhàng nâng giai điệu Silent Night phảng phất âm hưởng dân ca vùng nông thôn nước Áo chầm chậm lan tỏa ra trong tĩnh lặng thinh không của một thời khắc thiêng liêng…. Một Noel thật đáng nhớ.
Sau đó Joseph Mohr được thuyên chuyển đến nơi khác và trong suốt 7 năm sau đó Silent Night đã chẳng bao giờ được cất lên.
Tình cờ một người thợ tên Karl Mauracher đến sửa đàn cho nhà thờ Thánh Nicholas. Sửa xong, Mauracher mời ông Gruber thử đàn. Khi Gruber lướt phím xướng cho đoạn nhạc mở đầu của Silent Night, Mauracher cảm ngay vẻ đẹp bài hát nên xin đem cả nhạc và lời của “Silent Night” về làng Kapfing. Hai gia đình ban nhạc nổi tiếng Rainers và Strassers được mời thưởng thức và liền bị cuốn hút, quyết định đưa bài hát mới vào các lễ hội âm nhạc mừng Noel. Sau đó nhà Strasser đã đưa Silent Night vòng quanh Bắc Âu. Đến năm 1834, họ biểu diễn cho Đức vua Frederick William đệ IV của nước Phổ, quá ấn tượng, vua truyền lệnh ca đoàn của cung đình phải xướng bài hát này vào mỗi dịp Noel.
Gia đình Rainers thì lại sang Mỹ vào năm 1839 và đã biểu diễn Silent Night bằng tiếng Đức ngay tại Đài tưởng niệm Alexander Hamilton ở bên ngoài khuôn viên nhà thờ Trinity của New York. Năm 1863, Silent Night được Jane Campbell và John Young dịch sang tiếng Anh…
Silent Night vẫn được cho là của các thiên tài âm nhạc như Haydn, Mozart, Beethoven. Mãi đến 1995, cuộc tranh luận mới chấm dứt khi người ta tìm lại được bản viết tay của Joseph Mohr. Ngay trên góc trên bên phải của bài nhạc, Joseph viết “Soạn nhạc: Fr. Xav. Gruber”.

(Cóp nhặt trong một lần lang thang ở LÀNG THÔNG REO)
đinhlộc